Không được như tôi đánh bài ăn xu và nghĩ các bạn ạ

Nỗi lòng của 1 người con trai xa quê hôm nay viết vài dòng tâm sự nhờ nhóm đăng giúp cho mình. Em và tôi, 2 đứa quen nhau tình cờ và cũng có duyên đến với nhau để rồi yêu thương nhau, thế nhưng không được như ý muốn, em 1 cô bé xinh xinh với chiều cao 3 mét bẻ đôi, thân hình tròn tròn mẫu người mà tôi rất thích, tôi thương em lắm, yêu em lắm, tôi cứ nghĩ là mình và em sẽ có duyên lâu dài, nhưng nó không được như tôi  đánh bài ăn xu và nghĩ các bạn ạ, vì những cái suy nghĩ trẻ con mà tôi đã dối em, thật sự tôi hối hận lắm, hối hận rất rất nhiều, mặc dù em nói là không sao nhưng anh cảm thấy khó chịu lắm em à.

anh-lan-39-183

Không biết vì lí do gì và từ lúc nào em trở nên lạnh nhạt với tôi đến đáng sợ như thế, thà là em chửi tôi, e đánh mắng tôi thì tôi thấy dễ chịu hơn là em cứ im lặng suốt như vậy. Lúc tôi vào Sài Gòn tôi có nói với em là: ” chờ Anh em nhé” rồi 1 thời gian sau em cũng bắt đầu im lặng dần và chặn face book và thay số điện thoại. Thật sự là bản thân tôi rất rất nhớ em, rất muốn  đánh bài ăn thẻ điện thoại và hỏi thăm xem em thế nào nhưng không có cách nào cả. hôm nay anh nhờ dòng tâm sự này để muốn nhắn gửi đến em là anh vẫn luôn yêu em và phấn đấu mỗi ngày để đạt những cái mà trước kia anh có nói với em! Hi vọng là em sẽ cho anh 1 cơ hội vì anh biết là em còn thương anh chứ không phải là hết tình cảm với anh.

Không được như tôi  đánh bài ăn xu và nghĩ các bạn ạ

Anh biết là thời gian này, em đánh bài ăn xu , rất buồn vì anh. Nhưng em à, dù có chuyện gì đi nữa thì anh cũng không muốn buông em đâu. Dù có khó khăn, dù có vất vả như thế nào thì anh vẫn chờ vẫn đợi em quay lại với anh. Anh biết là em còn thương, còn yêu anh rất nhiều em sẽ cho anh cơ hội lần nữa để anh có thể được chăm sóc bù lại nhưng lỗi lầm mà anh đ ã gây ra cho em được không em.  Anh nhớ em và yêu em rất nhiều. Em là cuộc đời là cả thế giới của anh.

anh-lan-39-184

Tháng 5 hạ sang…. chắc bây giờ đánh bài đếm lá  là khoảnh khắc lưu lại những tấm ảnh đẹp nhất của thời sinh viên nhỉ. Nhớ mãi cái cảm giác nôn nao hồi hộp khi ngày đầu tiên nhìn thấy ngôi trường đại học, bờ biển quy nhơn, thư viện ước mơ của mình là đây, tương lai của mình bắt đầu từ nơi này.

Leave a Reply